hienbd | 03 Aug, 2010, 05:18 |
Chung | (431 Reads)
EM BẤM CHUÔNG ĐẤY!
Lan cùng bọn trẻ chơi trò chơi Bịt mắt bắt dê. Lan chạy theo chúng, cùng cười cùng nói nhưng ánh mắt thì hướng về phía cửa ra vào, nhìn sang nhà đối diện. Hôm nay sao chàng về muộn hơn thường ngày. Thông thường giờ này chàng đã về rồi, hoặc chỉ một mình, hoặc đi cùng với người đàn ông khác. Chàng độc thân, Lan cùng cảnh. Bởi vậy hơn một tháng trước, chỉ mấy ngày sau khi lớp học mầm non của Lan thuê chỗ mới chuyển về đây Lan đã phát hiện ra điều đó. Chân chàng hơi ngắn, cái bụng hơi to. Không đẹp trai. Bù lại chàng có nước da trắng, vẻ mặt điềm tĩnh và phớt đời...
Rồi chàng cũng về. Lần này chỉ một mình. Tiếng cửa sắt mở quen thuộc, nhiều lần đang ở gác 2 không nhìn ra Lan cũng biết chàng về. Đang chạy, đang cười nói cùng học sinh bỗng nhiên Lan im lặng và về ghế ngồi. Hơn hai chục cặp mắt nhìn vào cô giáo ngơ ngác. Vậy là vẫn như thường ngày chàng chẳng thèm nhìn sang nhà đối diện, cứ như không có Lan, không có cái lớp mầm non này ở đây vậy!
Reng. Reng. Reng...
Hắn vừa dắt xe vào nhà bước chân lên nửa cầu thang tầng hai lại vội quay xuống mở cửa. Chẳng thấy ai. Hậm hực quay trở vào. Chắc là bọn trẻ con bấm chuông trêu hắn.
Reng. Reng. Reng.
Hắn mới mở cửa phòng tầng hai thì lại có chuông. Hắn lao nhanh xuống mở cửa với hy vọng túm được kẻ nào quấy rối hắn. Nhưng hai đầu ngõ vẫn vắng lặng. Thằng nhóc này chạy nhanh quá. Hắn nghĩ bụng, thế nào ông cũng tìm được ra mày...
Reng. Reng. Reng.
Lại chuông. Lần này hắn không chạy xuống mà nhào ra ban công. Bóng thằng bé chạy sang nhà đối diện, vào lớp học mầm non.
Máu trào lên mặt, hắn xuống và hùng hổ tiến đến cửa lớp học.
- Cô dạy học sinh như thế à?
Mấy đứa trẻ sợ hãi nấp sau cô giáo như gà con trốn sau lưng mẹ. Nụ cười rất tươi của Lan chào đón hắn. Lan thầm nghĩ hắn đẹp trai hơn, có vẻ đàn ông hơn khi giận dữ.
- Anh hỏi gì em ạ?
- Tôi muốn tìm thằng nhóc nào bấm chuông nhà tôi quấy rối...
Hắn gầm lên, mắt liếc vòng quanh tìm đứa mặc áo phông trắng quần xanh lúc nãy chạy vào.
- Anh đừng mắng lũ trẻ.
- Sao lại không mắng... Cô không dạy được thì để tôi dạy.
Mắt hắn chuyển từ tụi học sinh, hướng về cô giáo, bắt gặp ánh mắt long lanh của nàng. Một chút chùng lại trong lòng hắn.
- Anh đừng mắng lũ trẻ. Chính em bấm chuông đấy anh ạ.
Mắt hắn lại long lên giận dữ. Đã không dạy dỗ bọn trẻ mà còn bao che bênh vực chúng nó. Thế mà cũng làm cô giáo.
- Tôi thấy rõ ràng thằng nhóc bấm chuông chạy vào.
- Đúng vậy anh ạ, nhưng là do em bảo chúng nó đấy.
Hắn nhìn cô giáo, ngạc nhiên trước câu trả lời.
- Cô trêu ngươi tôi à?
- Chẳng qua là em muốn làm quen với anh. Em về đây hơn một tháng rồi. Láng giềng mà anh chẳng để ý gì đến em cả...
Ánh mắt của hắn bắt gặp cái nhìn đắm đuối của nàng. Cũng xinh đấy chứ. Lòng hắn mềm lại.
Hắn thầm nghĩ giá như nàng là con trai!